202. THƯ GỬI TU SĨ PIETRO DI GIOVANNI DI VIVA
- Mã số thư: T287a / G75
- Người nhận: Pietro di Giovanni di Viva là tu sĩ dòng Carthusian thuộc đan viện tại Maggiano gần Siena và sau đó là bề trên của đan viện này. Cha cũng là môn đệ của Catarina.
- Thời gian: Tháng 11 hay 12-1377.
- Nội dung chính: Để có được đức ái và kiên trì hoàn hảo, cần trút bỏ tình yêu vị kỷ cũng như sự nuông chiều thân xác, đồng thời ý thức về sự nặng nề của tội trọng.
Nhân danh Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh và Đức Maria dịu hiền.
Con trai rất thân mến trong Đức Giêsu Kitô nhân từ,
Mẹ là Catarina, tôi tớ và nô lệ của các tôi tớ Đức Giêsu Kitô, viết cho con trong bửu huyết của Người. Mẹ ước mong thấy con vững vàng và kiên trì trong quyết định thánh thiện chân thành con đã làm trong trái tim và tinh thần của con, quyết định phụng sự Chúa trong chân lý tại dòng tu thánh thiện của con. Nếu không có kiên trì, con không thể nhận được hoa trái của các nỗ lực của mình, vì chỉ có kiên trì mới được thưởng công. Vì vậy con thấy nhân đức kiên trì vinh quang này thực sự cần cho chúng ta. Vì chúng ta rất cần nó, nhưng làm sao chúng ta có thể có nó? Mẹ sẽ nói cho con biết.
Mọi nhân đức đều có sự sống vì nó được thúc đẩy bởi đức ái. Không có đức ái, chúng ta không thể nhận được hoa trái của ân sủng thậm chí dù chúng ta có thể có hành vi nhân đức. Vì vậy, chúng ta phải được thúc đẩy bởi đức ái trong sự chiếm hữu nhân đức. Nhưng chúng ta không thể đạt được tình yêu thực sự trừ khi trái tim và ý chí được giải thoát khỏi tình yêu vị kỷ cho bản thân mình.
Thứ tình yêu vị kỷ, sự nuông chiều mà chúng ta dành cho đam mê nhục dục ích kỷ, sẽ cướp mất đời sống ân sủng. Nó làm chúng ta mờ mắt và mất đi cảm giác về hương vị cũng như về khát khao. Nhân đức đã một thời có vẻ tốt và cho chúng ta niềm vui nhìn thấy nó trong những người có nhân đức, và chúng ta cũng tìm kiếm nó cho mình trong Đức Kitô chịu đóng đinh. Nhưng bây giờ tình yêu vị kỷ đã chiếm chỗ, nhân đức dường như không còn chỗ đứng. Tình yêu vị kỷ làm chúng ta yếu đuối và sợ hãi, sợ hãi cả cái bóng của mình. Đây là lý do tại sao chúng ta không kiên trì trong điều mình đã bắt đầu chừng nào cái rễ của tình yêu vị kỷ vẫn còn sự sống trong mình. Vì không có ánh sáng mà chúng ta đã mất như mẹ đã mô tả, chúng ta sẽ sống trong bóng tối. Vì không biết sự thật nên chúng ta không biết tình trạng tội lỗi của mình. Chúng ta không biết những ân sủng và quà tặng mình đã nhận được từ lòng nhân hậu vô biên của Thiên Chúa. Nếu có sự hiểu biết này, chúng ta sẽ không yếu đuối nhưng mạnh mẽ và kiên trì. Chúng ta sẽ không bị hạ gục bởi sự độc dữ của ma quỷ và những cám dỗ khủng khiếp, hoặc bởi sự dày vò của tính yếu đuối ích kỷ của bản thân, hoặc bởi sự xu nịnh của thế gian hoặc bởi những khó khăn của luật lệ. Không, nhờ ánh sáng đức tin chí thánh, chúng ta sẽ vượt qua tất cả với một trái tim can đảm.
Con trai rất thân mến, đây là con đường tới sự kiên trì hoàn hảo: Con phải trút bỏ khỏi trái tim và ý chí của con tất cả tình yêu vị kỷ cho bản thân và ngưng chiều chuộng thân xác con. Hãy tránh nghĩ về cha mẹ, anh chị em và họ hàng. Hãy nhớ họ trong kinh nguyện thánh thiện với khát khao cho họ được ơn cứu độ, nhưng đừng chăm chăm vào họ với bất kỳ tình cảm nào khác. Con hãy nhớ rằng Đấng Cứu Độ đã nói chúng ta phải từ bỏ cha mẹ, anh chị em và chính bản thân mình (đó là ý muốn vị kỷ) nếu chúng ta muốn xứng đáng với Người. Khác đi là không thể được (x. Lc 14, 26). Con mới bắt đầu từ bỏ thế gian và ý muốn ích kỷ của con để mang lấy ách của đức vâng phục. Bây giờ, nếu con muốn thực sự giữ và hoàn thành quyết định này cho đến chết, con phải từ bỏ thế gian và các lạc thú của nó lặp đi lặp lại hằng ngày.
Nhưng con hãy chú ý: Chúng ta không thể chấp nhận hay từ chối điều gì mà không biết nó. Đây là lý do tại sao chúng ta cần ánh sáng của đức tin chí thánh, để đặt Đức Kitô chịu đóng đinh trước mắt tâm trí. Bằng cách tập trung vào Người, con sẽ biết sự nặng nề của tội trọng khi chúng ta đặt ý muốn và tình yêu vô trật tự vào bản thân mình, vào tha nhân, hay vào các vật thụ tạo. Tội trọng nặng nề đến nỗi nếu mắc chỉ một tội thôi thì đã đủ để một người bị trầm luân hỏa ngục. Nó đã và đang làm Thiên Chúa không hài lòng đến nỗi để phạt tội A đam, Thiên Chúa đã sai Ngôi Lời, Con Một của Người, để Ngôi Con có thể trừng phạt tội lỗi trong thân xác của Ngài. Thậm chí dù nọc độc của tội lỗi không ở trong Đức Kitô, Thiên Chúa cũng đưa ra hình phạt cho Ngôi Lời, Con Một yêu dấu của Người để chuộc đền cho tội lỗi nhân loại, để nó không bị phạt. Như vậy Đức Kitô là công lý của chúng ta (x. 1Cr 1,30). Công lý và đau khổ mà nhân loại lẽ ra phải chịu thì Người đã chịu. Như một người si tình, để hoàn thành mệnh lệnh Chúa Cha, Người đã chạy đến cái chết ô nhục thập giá. Do đó, nhờ tập trung vào Ngôi Lời, chúng ta thấy tội trọng nặng nề biết bao.
Vì vậy, khi thấy tội trọng thật nặng nề và làm Thiên Chúa phiền lòng như thế (khi ánh sáng đức tin đã cho biết điều này), chúng ta sẽ chê ghét tội. Chúng ta ghê tởm cả tội lỗi và nguyên nhân của nó. Vì thấy rằng luật ngang ngạnh của thân xác là khí cụ làm chúng ta hướng chiều về tội lỗi, rằng chính luật tồi tệ đó chống lại tinh thần (x. Rm 7,23), lúc đó lý trí của chúng ta, cùng với sự tự do lựa chọn cũng như ý chí tốt lành và thánh thiện của mình, trỗi dậy với sự chê ghét và coi khinh để sửa trị thân xác chúng ta. Chúng ta giết ý muốn vị kỷ bằng con dao của vâng phục thánh thiện, không bao giờ chống lại luật lệ của các bề trên.
Nhưng chúng ta luôn luôn kiên trì và phải kiên trì, với cùng một khát khao vâng phục mà vì nó chúng ta bước vào đời tu trong ngày đầu tiên đó. Với cùng một sự kính sợ thánh thiện, chúng ta phải rèn luyện tinh thần trong lời kinh khiêm nhường liên lỉ cho đến ngày cuối cùng của đời ta, để tinh thần không trở nên lười biếng. Chúng ta phải luôn luôn bận rộn bằng việc cầu nguyện thánh vịnh, suy niệm hay nâng tâm trí lên Chúa, suy nghĩ về đức ái bừng cháy chúng ta khám phá và thấy trong bửu huyết của Ngôi Lời, Con Thiên Chúa. Vì Người đã cho chúng ta tắm gội trong bửu huyết Người để rửa sạch tội lỗi mình.
Khi thấy và suy nghĩ rằng Thiên Chúa yêu thương mình quá nhiều, chúng ta không thể không yêu. Và khi yêu, tâm trí chúng ta nghĩ về đối tượng tình yêu của mình. Bây giờ chúng ta không thể sống mà không có tình yêu. Và vì hai tình yêu đối nghịch không thể cùng hiện hữu, chúng ta cần trút bỏ tình yêu tồi tệ và mặc lấy tình yêu của Thiên Chúa. Vì trái tim không thể nhưng phải nhạy cảm với người chúng ta yêu, chúng ta dùng những tư tưởng thánh thiện để xua đuổi những tư tưởng độc dữ mà ma quỷ muốn đặt vào trái tim mình. Và ma quỷ thấy rằng trái tim chúng ta bừng cháy với ngọn lửa của đức ái thần linh, sẽ không dám bén mảng đến nhiều, như chú ruồi không dám ve vãn quanh cái chảo đang sôi. Nhưng nếu ma quỷ thấy trái tim chúng ta sợ sệt và hờ hững, hắn sẽ đến ngay với tất cả những tư tưởng và tưởng tượng xấu xa của hắn.
Vì vậy chúng ta phải tích cực để không thấy mình lạnh lẽo hay trống rỗng, nhưng đầy Chúa trong những khát khao thánh thiện, ghi nhớ và suy niệm những ơn lành tuyệt vời chúng ta đã lãnh nhận từ Người. Và nếu những tư tưởng xấu này tới bất cứ cách nào (vì ma quỷ không bao giờ ngủ nhưng chúng liên tục quấy rối nhân loại (x.1 Pr 5,8), điều này sẽ không làm mệt mỏi hoặc làm nản lòng tinh thần chúng ta. Không, phải chống lại và thấy rằng ý chí chúng ta không nhượng bộ. Vì nếu ý chí không chiều theo những đề nghị của ma quỷ hay những yếu đuối của xác thịt, chúng ta không phạm tội. Thực ra, chúng ta đáng được thưởng vì đau khổ đã chịu đựng. Điều này có nghĩa: nếu chúng ta không ngồi xuống cách thờ ơ, hay để cho tinh thần trở nên mỏi mệt và thất đảm, hay từ bỏ việc đọc kinh nguyện, thì thử thách sẽ đem chúng ta đến nhân đức chân thực và hoàn hảo. Tại sao vậy? Vì trong những thời khắc thử thách, chúng ta sẽ biết mình và biết những yếu đuối của mình rõ hơn. Và chúng ta biết lòng nhân hậu của Thiên Chúa bên trong mình rõ hơn khi thấy Thiên Chúa đã ân cần gìn giữ ý chí tốt lành và thánh thiện của mình - và chỉ do ý chí mới đáng tội hay đáng công. Vì vậy con thấy tại sao trong những thời khắc thử thách khắc nghiệt, chúng ta trở nên hoàn thiện hơn và chứng tỏ bản thân bằng những nhân đức.
Tiếp theo, mẹ muốn con tin rằng Thiên Chúa không chất gánh nặng quá sức chúng ta có thể mang (x. 1Cr 10,13). Những gì Chúa ban thật ra đã được cân đo kỹ lưỡng, vì Người là Thiên Chúa của chúng ta, Đấng không muốn điều gì khác ngoài việc chúng ta nên thánh (x. 1Tx 4,3).
Do đó, nhờ ánh sáng đức tin, con vượt lên trên mọi loại tình yêu ích kỷ. Và như mẹ đã nói, để đạt được tình yêu hoàn hảo nhất, con hãy đặt trước mắt tâm trí Đức Kitô chịu đóng đinh và tình yêu khôn tả Người đã tỏ ra cho con bằng cách đổ máu ra với tình yêu nồng cháy như thế. Lúc đó, bằng ánh sáng, con sẽ hiểu trong Ngôi Lời dịu hiền này, tội lỗi nặng nề như thế nào. Và con sẽ hiểu những yếu đuối của bản thân và tình yêu của Người. Trong tình yêu đó, con sẽ yêu mến và theo đuổi nhân đức, sẵn sàng chịu bất cứ đau khổ nào để có được nhân đức. Và trong đức ái, con sẽ sống trong tình yêu với tha nhân.
Đây phải là bài học của con: yêu mến Thiên Chúa trong chân lý và yêu thương tha nhân như chính mình (x. Mt 19,19); khiêm nhường và vâng phục; nhẫn nại chịu đau khổ, tổn thương, khinh thường và ngược đãi, những gánh nặng của luật lệ và những bổn phận nặng nề mà các bề trên trao cho con, và những cám dỗ của ma quỷ; và kiên trì chịu tất cả những điều này cho đến chết. Trong những thời khắc thử thách và mệt mỏi, con hãy chạy với ánh sáng của đức tin chí thánh để ôm chầm lấy thánh giá, và tại đó con hãy đặt niềm hy vọng của con cách tín thác vào bửu huyết Đức Kitô chịu đóng đinh. Mẹ không chút nghi ngờ rằng nếu con khiêm tốn (với sự khiêm tốn dưỡng nuôi đức ái bên trong chúng ta), vâng phục và thực sự kiên nhẫn, nhờ sức mạnh của bửu huyết này, con sẽ chiến thắng ba thù: thế gian, xác thịt và ma quỷ. Và con sẽ đắc thắng trở về thành phố của con, Giêrusalem, viễn tượng của hòa bình. Nhưng nếu không có nỗ lực kiên trì, con sẽ không bao giờ trở về đó - và nỗ lực kiên trì đó bị mất bởi tình yêu vị kỷ.
Đây là lý do tại sao mẹ đã nói rằng mẹ ước mong thấy con vững chắc và kiên trì trong quyết định thánh thiện con đã làm, ngay cả cho đến chết. Con rất thân mến, đây là điều mẹ xin con làm, bởi vì Thiên Chúa đã rất nhân từ với con. Người đã giải cứu con khỏi nhơ nhớp trần gian, đặt con vào trong khu vườn thánh thiện để chiến đấu chống lại nết xấu và ý muốn vị kỷ, để thủ đắc nhân đức và hoàn thành thánh ý ngọt ngào của Chúa về con. Vì vậy, con hãy chiến đấu cách can đảm và đừng quay lưng lại. Hãy chuẩn bị để chết hơn là chống lại khi đức vâng phục thánh thiện đòi hỏi.
Đó là những điều mẹ muốn nói với con. Con hãy tiếp tục sống trong tình yêu thánh thiện và dịu dàng của Chúa.
Ôi Giêsu dịu hiền! Giêsu mến yêu!