TÌNH YÊU VÀ ĐỨC TIN
Chúa Nhật V Mùa Chay Năm A
Ga 11, 1-45
1. BÀI TIN MỪNG: Ga 11, 1-45
(1) Có một người bị đau nặng, tên là Ladarô, quê ở Bêtania, làng của hai chị em cô Mácta và Maria. (2) Cô Maria là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh Ladarô, người bị đau nặng, là em của cô. (3) Hai cô cho người đến nói với Ðức Giêsu: "Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng". (4) Nghe vậy, Ðức Giêsu bảo: "Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh". (5) Ðức Giêsu quý mến cô Mácta, cùng hai người em là cô Maria và anh Ladarô. (6) Tuy nhiên, sau khi được tin anh Ladarô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. (7) Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: "Nào chúng ta cùng trở lại miền Giuđê!" (8) Các môn đệ nói: "Thưa Thầy, mới đây người Dothái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao?" (9) Ðức Giêsu trả lời: "Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng của thế gian này. (10) Còn ai đi ban đêm thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình!"
(11) Nói những lời này xong, Người bảo họ: "Ladarô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây". (12) Các môn đệ nói với Người: "Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khỏe lại". (13) Ðức Giêsu nói về cái chết của anh Ladarô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường. (14) Bấy giờ Người mới nói rõ: "Ladarô đã chết. (15) Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy". (16) Ông Tôma, gọi là Ðiđymô, nói với các bạn đồng môn: "Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy!"
(17) Khi đến nơi, Ðức Giêsu thấy anh Ladarô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. (18) Bêtania cách Giêrusalem không đầy ba cây số. (19) Nhiều người Dothái đến chia buồn với hai cô Mácta và Maria, vì em các cô mới qua đời. (20) Vừa được tin Ðức Giêsu đến, cô Mácta liền ra đón Người. Còn cô Maria thì ngồi ở nhà. (21) Cô Mácta nói với Ðức Giêsu: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. (22) Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy". (23) Ðức Giêsu nói: "Em chị sẽ sống lại!" (24) Cô Mácta thưa: "Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết". (25) Ðức Giêsu liền phán: "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. (26) Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không?" (27) Cô Mácta đáp: "Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa, Ðấng phải đến thế gian".
(28) Nói xong, cô đi gọi em là Maria, và nói nhỏ: "Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy!" (29) Nghe vậy, cô Maria vội vàng đứng lên và đến với Ðức Giêsu. (30) Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mácta đã ra đón Người. (31) Những người Dothái đang ở trong nhà với cô Maria để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.
(32) Khi đến gần Ðức Giêsu, cô Maria vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết". (33) Thấy cô khóc, và những người Dothái đi với cô cũng khóc, Ðức Giêsu thổn thức trong lòng và xao xuyến. (34) Người hỏi: "Các người để xác anh ấy ở đâu?" Họ trả lời: "Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem". (35) Ðức Giêsu liền khóc. (36) Người Dothái mới nói: "Kìa xem! Ông ta thương anh Ladarô biết mấy!" (37) Có vài người trong nhóm họ nói: "Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết được ư?" (38) Ðức Giêsu lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. (39) Ðức Giêsu nói: "Ðem phiến đá này đi". Cô Mácta là chị người chết liền nói: "Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày". (40) Ðức Giêsu bảo: "Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?" (41) Rồi người ta đem phiến đá đi. Ðức Giêsu ngước mắt lên và nói: "Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. (42) Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con".
(43) Nói xong, Người kêu lớn tiếng: "Anh Ladarô, hãy ra khỏi mồ!" (44) Người chết liền bước ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn liệm. Ðức Giêsu bảo: "Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi".(45) Trong số những người Dothái đến thăm cô Maria và được chứng kiến việc Ðức Giêsu làm, có kẻ đã tin vào Người.
2. SUY NIỆM: TÌNH YÊU VÀ ĐỨC TIN
Bêtania là một ngôi làng gần Giêrusalem. Nơi đây có gia đình Martha, Maria và Ladarô. Họ là những người bạn thân thiết mà Chúa Giêsu và các môn đệ hay ghé thăm trên đường đi ra giảng. Hay tin Ladarô, người Chúa Giêsu thương mến đau nặng, Ngài đã trở lại Giuđêa để “đánh thức” Ladarô. Thật vậy, tình yêu luôn hiện diện dưới mái nhà của ba chị em. Tình yêu thương của họ dành cho nhau lan tỏa đến Chúa Giêsu. Tình yêu khiến họ chia sẻ niềm vui với Thầy Giêsu qua các bữa ăn, hàn huyên kể chuyện sứ vụ những lần có dịp ghé thăm họ. Tục ngữ Thụy Điển có câu: “Niềm vui chia sẻ niềm vui lớn, nỗi buồn chia sẻ nỗi buồn vơi”. Thật vậy, nỗi buồn lớn cho hai chị em Martha và Maria - người em yêu quý đau nặng và qua đời khiến tâm hồn hai chị em xót xa và trĩu nặng. Có lẽ, người đầu tiên họ nhớ đến là Thầy Giêsu, một người rất đỗi thân thuộc với gia đình. Martha hay tin Thầy đến đã chạy ra đón và báo với Thầy tin buồn có đôi chút “trách” mà đầy niềm xác tín vào Thầy: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết.” Như một lời tuyên xưng đức tin giữa lúc “tang gia bối rối”: “Ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy", Martha đặt trọn niềm tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa – Đấng có thể làm cho kẻ chết sống lại vào ngày sau hết. Thế nhưng, Chúa Giêsu đã khỏa lấp mong ước của Martha ngay giây phút hiện tại khi Ngài tuyên bố: "Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ.” Tình yêu gắn liền với đức tin qua lời tuyên xưng của Martha: "Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian". Qủa thật, chính nhờ tình yêu và đức tin mà Chúa Giêsu đã làm cho Ladarô được “hồi sinh” như dấu chỉ của sự chúc phúc, như thần dược hóa giải nỗi buồn thành niềm vui cho Martha và Maria.
Quyền năng của Thiên Chúa được thể hiện qua mảnh đất tình yêu mang đậm dấu ấn đức tin. Tình yêu và đức tin làm sống động thực tại. Nhờ tin mà hai chị em Martha và Maria đã nhận lại người em của họ là Ladarô như một món quà của niềm tin yêu phó thác. Cũng nhờ tin đã biến đổi nỗi buồn thành niềm vui lớn khi Chúa Giêsu đã làm cho Ladarô được “hồi sinh”. Và nhờ tin mà quyền năng của Thiên Chúa được thể hiện trước sự bất lực của con người. Hơn thế nữa, qua biến cố Ladarô được “hồi sinh” như mở ra niềm hy vọng siêu việt hướng đến ân sủng Phục sinh của Đức Kitô, nguồn mạch ơn cứu độ cho cho những ai biết đặt trọn niềm tin tưởng, cậy trông nơi Ngài. Bởi đó, Thánh Augustinô đã từng nói Chúa dựng nên con không cần đến con, nhưng cứu chuộc con Ngài cần con đáp lời. Chúa không cần con người ca tụng Ngài nhưng Ngài muốn họ tin vào Ngài như cửa ngõ dẫn đến ơn cứu độ. Thế nhưng thử hỏi giữa ồn ào của “phố thị trang mạng” hiện nay chi phối tâm trí con người, liệu rằng tâm hồn tôi có chỗ Chúa nghỉ chân? Tôi có tìm đến với Chúa khi vui cũng như khi buồn, bởi Chúa thực sự quan trọng với tôi như gia đình ở làng Bêtania xưa? Và như Martha, tôi có tin vào quyền năng của Chúa, Đấng có thể làm được tất cả vì yêu thương tôi và xung quanh tôi?
Xin giúp con biết trân quý hồng ân đức tin được Chúa trao tặng để mỗi ngày con sống trong tin yêu, phó thác và tràn đầy hy vọng vào Ngài. Nhưng lạy Chúa, xin Ngài cũng nâng đỡ đức tin của con giữa sóng gió cuộc đời biết tìm đến với Chúa để nhờ sức mạnh và tình yêu của Chúa, con chèo lái chiếc thuyền đời mình cập bến hạnh phúc mai sau. Amen.
Nt. Anê Thành Nguyễn Thị Thúy Ngân, OP