PHÚC VÌ ĐƯỢC NGHE
Chúa nhật XV Thường Niên Năm A
Mt 13, 1-23
1. BÀI TIN MỪNG: Mt 13, 1-23
(1) Hôm ấy, Ðức Giêsu từ trong nhà đi ra ngồi ở ven Biển Hồ. (2) Có đám đông lớn tụ họp bên Người, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn toàn thể đám đông thì đứng trên bờ. (3) Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều.
Người nói: "Kìa người gieo giống đi ra gieo giống. (4) Trong khi người ấy gieo, thì có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. (5) Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ không có nhiều đất; nó mọc ngay, vì đất không sâu; (6) nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. (7) Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt. (8) Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục. (9) Ai có tai thì nghe".
(10) Các môn đệ đến gần hỏi Ðức Giêsu rằng: "Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ?" (11) Người đáp: "Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. (12) Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất. (13) Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiều. (14) Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ Isaia, rằng:
Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy.
(15) Vì lòng dân này đã ra đần độn, còn mắt thì chúng nhắm lại, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.
(16) "Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. (17) Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.
(18) "Vậy anh em hãy nghe dụ ngôn người gieo giống. (19) Hễ ai nghe lời rao giảng Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp đi điều đã gieo trong lòng người ấy: đó là kẻ đã được gieo bên vệ đường. (20) Còn kẻ được gieo trên nơi sỏi đá, đó là kẻ nghe Lời và liền vui vẻ đón nhận. (21) Nhưng nó không đâm rễ mà là kẻ nhất thời: khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì Lời, nó vấp ngã ngay. (22) Còn kẻ được gieo vào bụi gai, đó là kẻ nghe Lời, nhưng nỗi lo lắng sự đời, và bả vinh hoa phú quý bóp nghẹt, khiến Lời không sinh hoa kết quả gì. (23) Còn kẻ được gieo vào đất tốt, đó là kẻ nghe Lời và hiểu, thí tất nhiên sinh hoa kết quả và làm ra, kẻ được gấp trăm, kẻ được sáu chục, kẻ được ba chục".
2. SUY NIỆM: PHÚC VÌ ĐƯỢC NGHE
"Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe.” (c.16)
Đoạn Tin mừng hôm nay gợi lên trong tôi hình ảnh sống động của một người gieo giống tung vãi hạt giống của mình khắp nơi, trên mọi loại đất khác nhau: trên vệ đường, nơi sỏi đá, nơi bụi gai và nơi mảnh đất tốt. Tại sao người gieo giống lại phung phí hạt giống của mình như vậy? Tại sao người ấy không gieo nơi đất tốt thôi, để đảm bảo hoa lợi, thay vì để chim chóc ăn mất, hay để hạt giống héo khô, hoặc chết nghẹt trong bụi gai?
Giả sử lòng tôi là vệ đường, là sỏi đá, là bụi gai, mà nếu người gieo giống chỉ gieo hạt nơi đất tốt thì tôi chẳng còn đường cứu độ! Nói thế không có nghĩa là lòng tôi là mảnh đất tốt. Trái lại, lòng tôi cũng chẳng ngon lành hơn vệ đường, hơn sỏi đá, hơn bụi gai. Thế nhưng người gieo giống – Đấng ban Lời, đã hào phóng tung vãi Lời của Ngài trên tôi. Tôi được thương yêu và tôi thật có phúc. Đức Giêsu đã nói: "Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe.” (Mt 13,16)
Thiên Chúa đã tuôn đổ Lời Ngài vào tâm hồn chúng ta. Thiên Chúa lại thương xót giúp chúng ta mở lòng ra để lắng nghe Lời. Đó là những ơn nhưng không Ngài ban tặng. Nhưng thật là vô phúc nếu chúng ta cố tình đóng cửa lòng mình, hoặc để lòng mình bị chi phối bởi những lo toan sự đời, hoặc không kiên tâm và bền bỉ để cho hạt giống Lời được đâm rễ sâu.
Chúng ta được chúc phúc bởi mắt chúng ta được thấy muôn ân huệ Chúa ban trên cuộc đời ta và tai chúng ta được nghe Lời ban sự sống. Mảnh đất tốt là niềm mơ ước ta được trở thành. Và mảnh đất tốt cũng có nguy cơ hóa khô cằn sỏi đá, nếu ta không cộng tác với Thiên Chúa để vui xới cho mảnh đất tâm hồn mình.
Lời Chúa vẫn tung vãi mỗi ngày trên tâm hồn ta. Liệu mỗi ngày chúng ta có chuyên chăm vun xới mảnh đất tâm hồn mình không? Mỗi ngày chúng ta có thời gian để Lời Chúa ở lại trong ta không, hay chúng ta để chim chóc nhặt mất Lời? Mỗi ngày chúng ta có biết loại bỏ bớt những bụi gai của lo toan và thiếu tín thác không? Mỗi ngày chúng ta có biết sống chậm lại, thinh lặng hơn để Lời Chúa có cơ hội đâm rễ trong ta không?
Chúng con tạ ơn Chúa đã tung vãi lời sức sống trên đời chúng con. Xin cho lời chúc phúc của Chúa Giêsu được hiện tại hóa nơi tâm lòng chúng con, để chúng con được sống, và để cho Lời Ngài được sinh hạt gấp trăm, gấp sáu chục, gấp ba chục. Amen.
Nt. Têrêsa Mỹ Châu, OP