ĐUỐC HỒNG
Sao đếm được bước chân Cha ngày ấy.
Mãi bôn ba trên khắp nẻo đường đời,
Gieo Tin Mừng, bác ái khắp nơi nơi,
Đem đuốc sáng, soi tối tăm trần thế.
Bao khổ đau giữa cuộc đời dâu bể,
Cha giang tay ôm trọn cả vào lòng
Để đêm về, thầm thĩ trước Thánh cung
Lòng thổn thức ngỏ cùng Cha thiên giới;
“Sẽ ra sao số phận người tội lỗi ?”
Và làm gì ngăn lạc giáo hoành hành ?
Đêm Toulouse, trong quán nhỏ bên đường
Cha đàm đạo, nguyện cầu rồi thuyết phục...
Tim cháy lửa tình yêu thương chân thực
Miệng rao truyền chính giáo tựa tàng ong,
Ơn thánh chuyển trao, biến đổi cõi lòng,
Người lạc bước quay trở về chính giáo...
Nhiệt huyết ấy Cha trối làm gia bảo,
Đuốc hồng tin yêu bừng cháy giữa nhân gian,
“Chiêm niệm rồi đem chia sẻ trao ban”
“Nói với Chúa hay với tha nhân về Chúa”
Hoa Trinh khiết giữa trần gian không úa,
Đóa Thanh bần hương tỏa khắp không gian,
Bả vinh hoa, Cha quay gót chẳng màng,
Đời Thuyết giáo, lộ trình Cha thẳng tiến...
Tưởng niệm Cha, tâm hồn con cảm mến,
Nguyện trót đời luôn theo dấu chân Cha
Sống yêu thương, hiệp nhất, chan hòa,
Trên khắp nẻo, mãi loan truyền Chân lý.
(Về Nguồn – Mây Trắng)