TIẾNG GÀ
(Cảm hứng Ga 18, 15-27)
Tiếng gà lanh lảnh vang lên,
Phêrô chợt tỉnh, lòng thêm não nề,
Lòng đau nhớ lại lời thề:
Dẫu lìa mạng sống, chẳng hề phôi phai,
Quyết tâm sống chết cùng Thầy…
Mà sao lời hứa tàn phai lúc nào?
Ôi thôi! Một phút tự cao
Lớn tiếng hô hào: Con mãi trung kiên…
Quên rằng mình mãi yếu hèn,
Trước một câu hỏi, vội quên lời thề…
Tiếng gà gáy thật não nề,
Kéo Phêrô khỏi bến mê cuộc đời,
Thầy thương ghé mắt nhìn coi
Ánh nhìn sâu thẳm chiếu soi lòng người…
Thầy ơi con biết tội rồi,
Đây dòng lệ nóng, bồi hồi, xót xa…
Nhìn Phê rô, nghĩ đến ta,
Cũng phận hèn yếu cùng là tự cao,
Xét xem: chối Chúa thế nào,
Mỗi khi phạm tội, ta đâu nhớ gì!
Ôi! Thề là cái chi chi
Tan vào quên lãng, hàng mi khép hờ…
Dù sao, Chúa vẫn mong chờ,
Và tiếng gà gáy trong mơ vọng về…
Chúa ơi, con lại xin thề!
Mimosa