TÌNH – TIỀN
(Cảm hứng Ga 12,1-11)
TÌNH, TIỀN - hai chữ thật phổ thông,
Hai chữ luôn nghe suốt đời thường
Hai chữ làm chuyển xoay tất cả,
Từ yêu sang ghét, hận sang thương….
Khi yêu ta chẳng tiếc chi TIỀN
Vì chữ TÌNH được đặt lên trên:
Maria đập tan bình dầu quý
Xức chân Thầy, niềm vui thật tự nhiên…
Nhưng Giuda lại phê phán âm thầm:
Bán bình dầu được những mấy trăm
Giúp kẻ nghèo qua cơn túng cực
Đó mới là bác ái Phúc âm!
Chữ TÌNH của Giuda đã sai rồi,
Chỉ là bình phong lòng mê của mà thôi!
Vì bao lần chính y biển thủ,
Biến công vi tư… thật là tồi!
Kẻ nghèo ta luôn có gần bên,
Còn Ngài lại sắp sửa xa xăm…
Nên kẻ nghèo hãy thêm chờ đợi,
Ưu tiên cho Ngài, Thiên Chúa ẩn danh…
Chữ TÌNH đúng chỗ của Maria
Muôn đời sau được mãi ngợi ca,
Còn chữ TÌNH bình phong tiền của
Đó chính là đạo chích Giuda!
Lạy Chúa, cho con biết dùng TIỀN
Phục vụ cho cuộc sống gian trần,
Và sẻ chia cho người nghèo khổ,
Biến thành TÌNH bác ái vạn niên!
THIÊN THANH